Trở lại   Diễn Đàn Games Việt Nam > Các Chuyên Mục Khác > Trung Tâm Giải Trí [Free Spam] > Nghệ Thuật Sống

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Old 11-20-2009, 01:21 PM   #1
Lữ Bố
 
Lữ Bố's Avatar
 
Tham gia: Mar 2009
Bài gởi: 183
DDGCoins: 0
Mặc định Ðề: Thần chú Địa Tạng (Mantra of Ksitigarbha)

Phẩm Thứ Bảy: Lợi Ích Cả Kẻ Còn Người Mất


1) Khuyên Tu Thánh Ðạo

- Lúc đó Ngài Ðịa-Tạng đại Bồ Tát bạch cùng đức Phật rằng:

'Bạch đức Thế-Tôn!

Con xem xét chúng sanh trong cõi Diêm Phù sanh tâm động niệm không chi là chẳng phải tội.

Nếu gặp những việc về pháp sự lợi lành phần nhiều thối thất tâm tốt ban đầu.

Còn hoặc khi gặp duyên sự bạo ác chẳng lành lại lần lần thêm lớn:

Những hạng người trên đó như kẻ mang đá nặng đi trong bùn lầy càng nặng thêm lần, càng khốn đốn thêm lần, chân đạp lún lút sâu.

Những người đó hoặc gặp hàng thiện tri thức đội giùm đá bớt cho,

hoặc là đội giùm hết cả, vì hàng thiện tri thức đó có sức rất khỏe mạnh lại dìu đỡ người ấy khuyên gắng làm cho người ấy mạnh chơn lên.

Nếu khi ra khỏi bùn lầy đến chỗ đất bằng phẳng rồi, thời cần phải xét nghĩ đến con đường hiểm xấu ấy, đừng có đi vào đó nữa.

Bạch đức Thế-Tôn!

Những chúng sanh quen theo thói ác, bắt đầu từ mảy mún rồi lần đến nhiều vô lượng.

Ðến khi những chúng sanh quen theo thói chẳng lành ấy sắp sửa mạng chung,

thời cha mẹ cùng thân quyến vì người đó mà tu tạo phước lành để giúp tiền đồ cho người đó.

Hoặc treo phan lọng và thắp đèn dầu,

hoặc chuyển đọc Tôn Kinh,

hoặc cúng dường tượng Phật cùng hình tượng của các vị Thánh,

cho đến niệm danh hiệu của Phật và Bồ Tát cùng Bích Chi Phật,

làm cho một danh một hiệu thấu vào lỗ tai của người sắp mạng chung,

hoặc là nơi bổn thức nghe biết.

Cứ theo nghiệp ác của người đó đã gây tạo, suy tính đến quả báo,

thời đáng lẽ người đó phải bị đọa vào ác đạo,

song nhờ thân quyến vì người đó mà tu nhơn duyên Thánh-đạo,

cho nên các điều tội ác của người đó thảy đều tiêu sạch.

Như sau khi người đó đã chết, lại có thể trong bốn mươi chín ngày vì người ấy mà tu tạo nhiều phước lành,

thời có thể làm cho người chết đó khỏi hẳn chốn ác đạo, được sanh lên cõi trời hoặc sanh trong loài người hưởng lấy nhiều sự rất vui sướng,

mà kẻ thân quyến hiện tại đó cũng được vô lượng điều lợi ích.

Vì lẽ trên đó nên nay con đối trước đức Phật Thế-Tôn cùng với hàng Trời, Rồng, tám bộ chúng, người với phi nhơn v.v...

mà có lời khuyên bảo những chúng sanh trong cõi Diêm-Phù-Ðề, ngày lâm chung kẻ thân thuộc phải cẩn thận,
chớ có giết hại và chớ gây tạo nghiệp duyên chẳng lành, cũng đừng tế lễ Quỉ, Thần, cầu cúng ma quái.

Vì sao thế?

Vì việc giết hại cho đến tế lễ đó, không có một mảy mún chi lợi ích cho người chết cả,

chỉ có kết thêm tội duyên của người đó làm cho càng thêm sâu nặng hơn thôi.

Giả sử người chết đó hoặc là đời trước hay đời hiện tại vừa rồi, đã chứng đặng phần Thánh quả sẽ sanh vào cõi Trời, cõi người,

nhưng bị vì lúc lâm chung hàng thân thuộc gây tạo những nghiệp nhơn không lành,

cũng làm cho người chết đó mắc lấy ương lụy phải đối biện, chậm sanh vào chốn lành.

Huống gì là người kia chết, lúc sanh tiền chưa từng làm được chút phước lành,

đều theo ác nghiệp của họ đã gây tạo mà tự phải bị sa đọa vào ác đạo.

Hàng thân thuộc nỡ nào lại làm cho tội nghiệp của người ấy nặng thêm!

Cũng ví như, có người từ xứ xa đến, tuyệt lương thực đã ba ngày, đồ vật của người đó mang vác nặng hơn trăm cân,

bỗng gặp kẻ lân cận lại gởi một ít đồ vật nữa,

Vì vậy mà người xứ xa đó càng phải khốn khổ nặng nề thêm.

[Vui lòng đăng kí thành viên để thấy link. Bạn hãy nhấn vào đây để đăng ký...]



">


" /> ERROR: If you can see this, then [Vui lòng đăng kí thành viên để thấy link. Bạn hãy nhấn vào đây để đăng ký...] is down or you don't have Flash installed.


Bạch đức Thế-Tôn!

Con xem xét những chúng sanh trong cõi Diêm Phù Ðề, ở nơi trong giáo pháp của Phật,

Nếu có thể làm việc phước lành cho đến chừng bằng sợi lông, giọt nước, bằng một hột cát, một mảy bụi nhỏ,
thời tất cả chúng sanh đó đều tự mình được lợi ích cả.

2) Trưởng Giả Bạch Hỏi

- Khi Ngài Ðịa-Tạng nói lời như thế xong, trong pháp hội có một vị Trưởng Giả tên là tên là Ðại Biện.

Ông Trưởng Giả từ lâu đã chứng quả vô sanh hiện thân Trưởng Giả để hóa độ chúng sanh trong mười phương,

Ông chắp tay cung kính mà thưa hỏi Ngài Ðịa-Tạng Bồ Tát rằng:

'Thưa Ðại Sĩ!

Trong cõi Nam Diêm Phù Ðề có chúng sanh nào sau khi mạng chung,

mà hàng quyến thuộc hoặc người lớn kẻ nhỏ, vì người chết đó mà tu các công đức,

cho đến thiết trai cúng dường, làm những phước lành,

thời người chết đó, có đặng lợi ích lớn cùng đặng giải thoát chăng?'

3) Kẻ Còn, Người Mất Ðều Ðược Lợi

- Ngài Ðịa-Tạng Bồ Tát đáp rằng:

'Này ông Trưởng Giả!

Nay tôi vì tất cả chúng sanh trong hiện tại này cùng thuở vị lai sau, nương nơi oai thần của Ðức Phật mà nói lược về việc đó.

Này ông Trưởng Giả!

Những chúng sanh ở hiện tại hay vị lai, lúc sắp mạng chung mà nghe đặng danh hiệu của một Ðức Phật, danh hiệu của một Bồ Tát hay danh hiệu của một Bích Chi Phật,

thời không luận là có tội cùng không tội đều được giải thoát cả.

Như có người nam cùng người nữ nào lúc sanh tiền không tu tạo phước lành mà lại gây lấy những tội ác,

Sau khi người mạng chung, hàng thân quyến kẻ lớn người nhỏ, vì người chết mà tu tạo phước lợi làm tất cà việc về Thánh đạo,

thời trong bảy phần công đức, người chết nhờ đặng một phần,

còn sáu phần công đức thuộc về người thân quyến hiện lo tu tạo đó.

Bởi vì cớ trên đây, nên những người thiện nam cùng thiện nữ ở hiện tại và vị lai, nghe lời nói vừa rồi đó, nên cố gắng mà tu hành, thời đặng hưởng trọn phần công đức.

Con quỉ dữ vô thường kia không hẹn mà đến,

Thần hồn vơ vẩn mịt mờ chưa rõ là tội hay phước,

Trong bốn mươi chín ngày như ngây như điếc, hoặc ở các ty sở để biện luận về nghiệp quả, khi thẩm định xong thời cứ y theo nghiệp mà thọ lấy quả báo.

Trong lúc mà chưa biết chắc ra làm sao đó thời đã nghìn muôn sầu khổ, huống là phải bị đọa vào các ác đạo.

Thần hồn người chết đó khi chưa được thọ sanh, ở trong bốn mươi chín ngày, luôn luôn trông ngóng hàng cốt nhục thân quyến tu tạo phước lành để cứu vớt cho.

Qua khỏi bốn mươi chín ngày thời cứ theo nghiệp mà thọ lấy quả báo.

Người chết đó, nếu là kẻ có tội thời trải qua trong nghìn năm không có ngày nào được thoát khỏi.

Còn nếu là kẻ phạm năm tội vô gián thời phải đọa vào đại địa ngục chịu mãi những sự đau khổ trong nghìn kiếp muôn kiếp.

Lại vầy nữa, này ông Trưởng Giả!

Sau khi những chúng sanh gây phạm tội nghiệp như thế mạng chung,

hàng cốt nhục thân quyến có làm chay để giúp thêm phước lành cho người chết đó.

Thời khi sắm sửa chưa rồi, cùng trong lúc đương làm chớ có đem nước gạo, lá rau v.v... đổ vãi ra nơi đất,
cho đến các thứ đồ ăn chưa dưng cúng cho Phật cùng Tăng thời chẳng được ăn.

Nếu như ăn trái phép và không được tinh sạch kỹ lưỡng,

thời người chết đó trọn không được mảy phước nào cả.

Nếu có thể kỹ lưỡng giữ gìn tinh sạch đem dưng cúng cho Phật cùng Tăng,

thời trong bảy phần công đức người chết hưởng được một phần.

Nầy ông Trưởng Giả!

Vì thế nên những chúng sanh trong cõi Diêm Phù, sau khi cha mẹ hay người thân quyến chết,

nếu có thể làm chay cúng dường, chí tâm cầu khẩn thời những người như thế, kẻ còn lẫn người mất đều đặng lợi ích cả'.

Lúc Ngài Ðịa-Tạng nói lời này, tại cung trời Ðao Lợi có số nghìn muôn ức na-do-tha Quỉ Thần cõi Diêm-Phù-Ðề, đều phát tâm Bồ-Ðề vô lượng.

Ông Trưởng Giả Ðại-Biện vui mừng vâng lời dạy, làm lễ mà lui ra.



người Nhật ghi những cầu nguyện trước bàn thờ Địa tạng

__________________
Ai cũng phải chết, bít vậy để sống cho tốt hơn

thay đổi nội dung bởi: Lữ Bố, 12-17-2009 lúc 04:24 AM.
Lữ Bố is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 11-20-2009, 01:23 PM   #2
kedge12
 
kedge12's Avatar
 
Tham gia: Apr 2009
Bài gởi: 119
DDGCoins: 0
Mặc định Ðề: Thần chú Địa Tạng (Mantra of Ksitigarbha)

Dễ hiểu và ngộ ra thêm nhìu điều
kedge12 is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 11-20-2009, 01:37 PM   #3
Lữ Bố
 
Lữ Bố's Avatar
 
Tham gia: Mar 2009
Bài gởi: 183
DDGCoins: 0
Mặc định Ðề: Thần chú Địa Tạng (Mantra of Ksitigarbha)

Phẩm Thứ Tám: Các Vua Diêm La Khen Ngợi


1) Diêm La Vương Cùng Quỉ Vương Vân Tập

- Lúc đó trong dãy núi Thiết-Vi có vô lượng Quỉ-vương cùng với Vua Diêm La đồng lên cung trời Ðao Lợi đến chỗ của Ðức Phật.

Các vị Quỉ-vương đó tên là:

Ác Ðộc Quỉ-vương, Ða Ác Quỉ-vương, Ðại Tránh Quỉ-vương, Bạch Hổ Quỉ-vương,
Huyết Hổ Quỉ-vương, Xích Hổ Quỉ-vương, Tán Ương Quỉ-vương, Phi Thân Quỉ-vương, Ðiển Quang Quỉ-vương, Lang Nha Quỉ-vương,
Ðạm Thú Quỉ-vương, Phụ Thạch Quỉ-vương,

Chủ Hao Quỉ-vương, Chủ Họa Quỉ-vương, Chủ Phước Quỉ-vương, Chủ Thực Quỉ-vương,
Chủ Tài Quỉ-vương, Chủ Súc Quỉ-vương,
Chủ Cầm Quỉ-vương, Chủ Thú Quỉ-vương, Chủ Mị Quỉ-vương, Chủ Sản Quỉ-vương,
Chủ Mạng Quỉ-vương, Chủ Tật Quỉ-vương, Chủ Hiểm Quỉ-vương, Tam Mục Quỉ-vương,
Tứ Mục Quỉ-vương, Ngũ Mục Quỉ-vương, Kỳ Lợi Thất Vương, Ðại Kỳ Lợi Thất Vương,
Kỳ Lợi Xoa Vương, Ðại Kỳ Lợi Xoa Vương, A Na Tra Vương, Ðại A Na Tra Vương.
Những vị Ðại Quỉ Vương như thế v.v.... mỗi vị cùng với trăm nghìn Tiểu Quỉ Vương,

Cả thảy ở trong cõi Diêm Phù Ðề, đều có trức trách, đều có phần chủ trị.

Các vị Quỉ Vương đó cùng với Vua Diêm La nương sức oai thần của Ðức Phật và oai lực của Ngài Ðịa-Tạng Bồ Tát,

đồng lên đến cung trời Ðao Lợi đứng qua một phía.

2) Vua Diêm La Bạch Phật

- Bấy giờ Vua Diêm La quì gối chắp tay bạch cùng Ðức Phật rằng:

'Bạch đức Thế-Tôn!

Nay chúng con cùng các vị Quỉ Vương nương sức oai thần của Ðức Phật và oai lực của Ngài Ðịa-Tạng Bồ Tát mới được lên đến đại hội nơi cung trời Ðao Lợi này,

mà cũng là vì chúng con đặng phước lành vậy.

Nay chúng con có chút việc nghi ngờ,

dám bạch hỏi đức Thế-Tôn,

cúi xin đức Thế-Tôn từ bi vì chúng con mà chỉ dạy cho'.

Ðức Phật bảo Vua Diêm La rằng:

'Cho phép ông hỏi, Ta sẽ vì ông mà dạy rõ'.

Bấy giờ, Vua Diêm La chiêm ngưỡng đảnh lễ đức Thế-Tôn

và ngó ngoái lại Ngài Ðịa-Tạng Bồ Tát,

rồi bạch cùng Ðức Phật rằng:

'Bạch đức Thế-Tôn!

Con xem xét Ngài Ðịa-Tạng Bồ Tát ở trong sáu đường dùng trăm nghìn phương chước để cứu độ những chúng sanh mắc phải tội khổ,

Ngài không từ mệt nhọc.

Ngài Ðịa-Tạng Bồ Tát đây có những sự thần thông không thể nghĩ bàn được như thế,

nhưng sao hàng chúng sanh vừa đặng thoát khỏi tội báo,

không bao lâu lại phải bị đọa vào ác đạo nữa?

Bạch đức Thế-Tôn!

Ngài Ðịa-Tạng Bồ Tát đã có thần lực chẳng thể nghĩ bàn như thế,

nhưng tại vì cớ sao hàng chúng sanh chẳng chịu nương về đường lành để được giải thoát mãi mãi?

Cúi xin đức Thế-Tôn dạy rõ việc đó cho chúng con'.

3) Phật Giảng Sở Nhơn

- Ðức Phật bảo Vua Diêm La rằng:

'Chúng sanh trong cõi Nam Diêm Phù Ðề tánh tình cứng cỏi khó dạy khó sửa.

Ngài Ðịa-Tạng đại Bồ Tát đây trong trăm nghìn kiếp đã từng cứu vớt những chúng sanh đó làm cho sớm được giải thoát'.

Những người bị tội báo cho đến bị đọa vào đường ác lớn,

Ngài Ðịa-Tạng Bồ Tát dùng sức phương tiện nhổ sạch cội gốc nghiệp duyên,

mà làm cho chúng sanh đó nhớ biết những công việc ở đời trước.

Tại vì chúng sanh trong cõi Diêm Phù Ðề kết nghiệp dữ, phạm tội nặng,

nên vừa ra khỏi ác đạo, rồi trở vào lại, làm nhọc cho Ngài Ðịa-Tạng Bồ Tát phả trải qua nhiều số kiếp lo lắng để cứu độ chúng nó.

Ví như có người quên mất nhà mình, đi lạc vào con đường hiểm,

trong con đường hiểm đó có rất nhiều thứ Quỉ Dạ Xoa, cùng hùm sói, sư tử, rắn độc, bò cạp.

Người quên đường đó ở trong đường hiểm chừng giây lát nữa sẽ bị hại.

Có một vị tri thức hiểu nhiều Pháp thuật lạ, có thể trừ sự độc hại đó,

cho đến có thể trừ quỉ Dạ Xoa, các loài rắn độc v.v....

chợt gặp người quên lạc đường kia đương muốn đi thẳng vào con đường hiểm nạn,
bèn vội bảo rằng:

'Ô hay! Này ông kia!

Có duyên sự gì mà vào con đường hiểm nạn này?

Ông có Pháp thuật lạ gì có thể ngăn trừ các sự độc hại chăng?'

Người lạc đường đó, bỗng nghe lời hỏi trên mới rõ là đường hiểm nạn,

bèn liền lui trở lại muốn ra khỏi đường hiểm nạn đó.

Vị thiện tri thức ấy nắm tay dìu dắt, dẫn người lạc lối đó ra ngoài đường hiểm nạn, khỏi các sự độc hại đến nơi con đường tốt,

làm cho được an ổn rồi bảo rằng:

'Nầy người lạc đường!

Từ nay về sau chớ có đi vào con đường hiểm nạn đó nữa,

ai mà vào con đường hiểm đó, ắt khó ra khỏi đặng,

lại còn phải bị tổn tánh mạng'.

'Người lạc đường đó cũng sanh lòng cảm trọng.

Lúc từ biệt nhau, vị tri thức lại dặn thêm:

'Nếu ông có gặp kẻ quen người thân cùng những người đi đường hoặc trai gái,

thời ông bảo cho họ biết con đường đó có rất nhiều sự độc hại,

vào đó ắt phải tổn tánh mạng, chớ để cho những người ấy tự vào chỗ chết!'.

Vì thế nên Ngài Ðịa-Tạng Bồ Tát đủ đức từ bi lớn, cứu vớt chúng sanh mắc tội khổ muốn cho chúng nó sanh lên cõi trời cõi người để hưởng lấy sự vui sướng tốt đẹp.

Những chúng sanh tội khổ đó rõ biết sự khốn khổ trong con đường ác nghiệp rồi,

khi đã được ra khỏi, chẳng còn trở vào nữa.

Như người quên đường kia lạc vào đường hiểm, gặp vị tri thức dẫn dắt cho ra khỏi không bao giờ còn lạc vào nữa.

Gặp gỡ người khác lại bảo chớ vào đường ấy, tự nói rằng mình là quên đường nên đi lạc vào đó,

Nay đặng thoát khỏi rồi, trọn hẳn không còn trở vào đường đó nữa.

Nếu còn đi vào đường ấy nữa, thời là còn mê lầm không biết đó là con đường hiểm nạn mà mình đã từng sa lạc rồi, hoặc đến nỗi phải mất mạng.

Như chúng sanh bị đọa vào chốn ác đạo, Ngài Ðịa-Tạng Bồ Tát dùng sức phươg tiện cứu vớt cho được thoát khỏi, sanh vào cõi trời, rồi cũng vẫn trở vào ác đạo nữa.

Nếu chúng sanh đó kết nghiệp quá nặng, thời ở mãi chốn địa ngục không lúc nào được thoát khỏi.

4) Quỉ Vương Bày Thiện Nguyện

- 'Bạch đức Thế-Tôn!

Chúng con là hàng Quỉ Vương số đông vô lượng, ở trong cõi Diêm Phù Ðề, hoặc có vị làm lợi ích cho người,

hoặc có vị làm tổn hại cho người mỗi mỗi đều không đồng nhau.

Nhưng vì nghiệp báo khiến quyến thuộc chúng con đi qua thế giới ác nhiều lành ít.

Ði qua sân nhà người, hoặc thành ấp, xóm làng, trại vườn, buồng nhà,


trong đó như có người trai kẻ gái nào tu được chút phước lành bằng mảy lông sợi tóc,

cho đến treo một lá phan, một bảo cái, chút hương, chút hoa cúng dường tượng Phật cùng tượng Bồ tát,
hoặc đọc tụng Tôn-kinh, đốt hương cúng dường một bài kệ một câu kinh v.v...

Hàng Quỉ Vương chúng con cung kính làm lễ người đó như kính lễ các Ðức Phật thuở quá khứ, đương hiện tại cùng lúc vị lai.

Chúng con truyền các hàng Tiểu Quỉ có oai lực lớn, và kẻ có phần chức trách về cuộc đất đai đó,

đều phải hỗ trợ giữ gìn, còn chẳng cho việc dữ cùng sự tai nạn bất kỳ, bịnh tật hiểm nghèo thình lình,

cho đến những việc không vừa ý đến gần chỗ của các nhà đó, huống là để vào cửa!'

Ðức Phật khen Quỉ Vương rằng:

'Hay thay! Tốt thay!

Các ông cùng với Vua Diêm La có thể ủng hộ kẻ thiện nam người thiện nữ như thế!

Ta cũng truyền cho các vị trời Phạm Vương, Ðế Thích hộ vệ các ông'.

5) Chủ Mạng Trình Thưa

- Khi Ðức Phật nói lời ấy xong, trong Pháp hội có một vị Quỉ Vương tên là Chủ Mạng bạch cùng Ðức Phật rằng:

'Bạch đức Thế-Tôn!

Bổn nghiệp duyên của con là cai quản về tuổi thọ của người trong cõi Diêm Phù Ðề, khi sanh khi tử con đều coi biết đó, cứ theo nơi bổn nguyện của con thời có lợi ích rất lớn cho mọi người.

Nhưng tại vì chúng sanh không hiểu ý con nên đến đổi khi sanh khi tử đều không được an ổn.

Tại làm sao thế?

6) Khi Sanh Nở Nên Làm Lành Kiêng Ác

- Người trong cõi Diêm Phù Ðề lúc mới sanh, không luận là con trai hay con gái,

khi sắp sanh ra chỉ nên làm việc phước lành thêm sự lợi ích cho nhà cửa, thời Thổ Ðịa vui mừng không xiết, ủng hộ cả mẹ lẫn con đều đặng nhiều sự an vui, hàng thân quyến cũng được phước lợi.

Hoặc khi đã hạ sanh rồi, nên cẩn thận chớ có giết hại sanh vật để lấy những vị tươi ngon cung cấp cho người sản mẫu ăn,

cùng nhóm họp cả hàng quyến thuộc lại để uống rượu ăn thịt, ca xang đờn sáo,
nếu làm những việc trên đó có thể làm cho người mẹ đứa con chẳng đặng an vui.

Vì sao thế?

Vì lúc sanh sản nguy hiểm đó có vô số loài quỉ dữ cùng ma quái tinh mị muốn ăn huyết tanh.

Nhờ có con sớm đã sai các vị Thần Linh xá trạch Thổ Ðịa, bảo hộ mẹ con người ấy, làm cho được an vui mà đặng nhiều lợi ích.

Người ấy thấy mình được an ổn,

thời đáng lẽ nên làm việc phước lành để đền đáp công ơn Thổ Ðịa,

mà trái lại giết hại loài sanh vật, hội họp thân quyến,

vì lẽ này, đã phạm tội lỗi tất phải tự thọ lấy tai vạ, mẹ con đều tổn.

7) Lúc Chết Nên Tu Phước

- Lại người trong cõi Diêm Phù Ðề đến lúc mạng chung, không luận là người lành hay kẻ dữ,

con cũng đều muốn cho họ không bị đọa lạc vào chốn ác đạo.

Huống gì là người lúc sanh tiền biết tu tạo cội phước lành giúp thêm oai lực cho con.

Trong cõi Diêm Phù Ðề, những người làm lành đến lúc mạng chung cũng còn có trăm nghìn quỉ thần ác đạo hoặc biến ra hình cha mẹ, nhẫn đến hóa làm người thân quyến dắt dẫn thần hồn người chết làm cho đọa lạc vào chốn ác đạo,

Huống chi là những kẻ lúc sanh tiền đã sẵn tạo nghiệp ác.

Bạch đức Thế-Tôn!

Những kẻ nam tử nữ nhơn ở cõi Diêm Phù Ðề, lúc lâm chung thời thần thức hôn mê không biện được lẽ lành điều dữ,

cho đến mắt cùng tai không còn thấy nghe gì hết.

Hàng thân quyến của người lâm chung đó,
nên phải sắm sửa làm sự cúng dường lớn,

tụng đọc Tôn Kinh,

niệm danh hiệu của Phật và Bồ Tát,
tu tạo nhơn duyên phúc lành như thế,

có thể cho người chết thoát khỏi chốn ác đạo,

các thứ ma, quỉ, ác thần thảy đều phải lui tan cả hết.

Bạch đức Thế-Tôn!

'Tất cả chúng sanh lúc lâm chung nếu đặng nghe danh hiệu của một Ðức Phật, danh hiệu của một Bồ Tát,
hoặc nghe một câu một bài kệ kinh điển đại thừa,

con xem xét thấy hạng người ấy, trừ năm tội Vô Gián cùng tội sát hại,

những nghiệp ác nho nhỏ đáng lẽ phải sa vào chốn ác đạo, liền đặng thoát khỏi cả'.

8) Ðức Phật Căn Dặn

- Ðức Phật bảo Chủ Mạng Quỉ Vương rằng:

'Ông vì có lòng đại từ nên có thể phát ra lời nguyện lớn ở trong sanh tử cứu hộ chúng sanh như thế.

Như về trong đời sau này, có kẻ nam người nữ nào đến lúc mạng chung,

ông chớ quên lãng lời nguyện trên đó, đều nên làm cho giải thoát mãi mãi được an vui'.

Chủ Mạng Quỉ Vương bạch cùng Ðức Phật rằng:


'Xin đức Thế-Tôn chớ lo!

Trọn đời của con luôn luôn ủng hộ chúng sanh ở cõi Diêm Phù Ðề lúc sanh lúc tử đều làm cho được an vui cả.

Chỉ trông mong các chúng sanh trong lúc sanh cùng lúc tử, tin theo lời của con đã nói trên thời đều giải thoát đặng lợi ích lớn'.

9) Ðức Phật Thọ Ký Cho Chủ Mạng

- Bấy giờ Ðức Phật bảo Ngài Ðịa-Tạng Bồ Tát rằng:

'Vị đại Quỉ Vương cai quản về tuổi thọ của mọi người đây đã từng trải quan trăm nghìn đời làm vị Quỉ Vương, ủng hộ chúng sanh trong lúc sanh cùng khi tử.

Ðó là bực Bồ Tát Ðại Sĩ vì lòng từ bi phát nguyện hiện thân đại Quỉ chớ thiệt thời không phải Quỉ.

Quá một trăm bảy mươi kiếp sau, ông đó sẽ được thành Phật hiệu là Vô Tướng Như Lai,

kiếp đó tên là An Lạc.

Cõi nước tên là Tịnh Trụ, thọ mạng của đức Phật đó đến số kiếp không thể tính đếm được.

Này Ðịa-Tạng Bồ Tát!

Những sự của vị đại Quỉ Vương đó không thể nghĩ bàn như thế, hàng Trời cùng người được vị ấy độ thoát cũng đến số không thể hạn lượng'.




(trẻ em Nhật tắm cho Jizo_Địa Tạng và cầu nguyện)




người lớn cũng vậy
__________________
Ai cũng phải chết, bít vậy để sống cho tốt hơn

thay đổi nội dung bởi: Lữ Bố, 12-17-2009 lúc 04:22 AM.
Lữ Bố is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 11-20-2009, 01:39 PM   #4
FEROCIOUSBOY
 
FEROCIOUSBOY's Avatar
 
Tham gia: Feb 2009
Bài gởi: 157
DDGCoins: 6
Mặc định Ðề: Thần chú Địa Tạng (Mantra of Ksitigarbha)

Vậy về đọc kinh Địa tạng càng nhìu càng tốt, tu phước..hihi
FEROCIOUSBOY is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 11-20-2009, 01:45 PM   #5
Lữ Bố
 
Lữ Bố's Avatar
 
Tham gia: Mar 2009
Bài gởi: 183
DDGCoins: 0
Mặc định Ðề: Thần chú Địa Tạng (Mantra of Ksitigarbha)

Phẩm Thứ Chín: Xưng Danh Hiệu Chư Phật

Lúc đó Ngài Ðịa-Tạng Bồ Tát bạch cùng Ðức Phật rằng:

'Bạch đức Thế-Tôn!

Nay con vì chúng sanh trong đời sau mà phô bày sự lợi ích, làm cho trong vòng sanh tử đặng nhiều lợi ích lớn.

Cúi xin đức Thế-Tôn cho phép con nói đó'.

Ðức Phật bảo Ngài Ðịa-Tạng Bồ Tát rằng:

'Nay ông muốn khởi lòng từ bi cứu vớt tất cả chúng sanh mắc phải tội khổ trong sáu đường,
mà diễn nói sự chẵng thể nghĩ bàn,

bây giờ chính đã phải lúc,

vậy ông nên nói ngay đi.

Giả sử ông có thể sớm làm xong nguyện đó, Ta dầu có vào Niết Bàn, cũng không còn phải lo ngại gì đến tất cả chúng sanh ở hiện tại và vị lai nữa'.

Ngài Ðịa-Tạng bạch cùng Ðức Phật rằng:

'Bạch đức Thế-Tôn!

Vô lượng vô kiếp về thuở quá khứ, có Ðức Phật ra đời hiệu là Vô Biên Thân Như Lai.

Như có người nam người nữ nào nghe danh hiệu của Ðức Phật đây mà tạm lời sanh lòng cung kính, liền đặng siêu việt tội nặng sanh tử trong bốn mươi kiếp, huống là vẽ đắp hình tượng, cúng dường, tán thán!

Người này được vô lượng vô biên phước lợi.

Lại hằng hà sa kiếp về thuở quá khứ, có Ðức Phật ra đời hiệu là Bửu Thắng Như Lai.

Như có người nam người nữ nào được nghe danh hiệu của Ðức Phật đây,

phát tâm quy y với Phật trong khoảng khảy móng tay,

Người này trọn hẳn không còn thối chuyển nơi đạo vô thượng chánh giác.

Lại về thuở quá khứ, có đức Phật ra đời hiệu là Ba Ðầu Ma Thắng Như Lai.

Như có người nam người nữ nào, nghe đến danh hiệu của Ðức Phật đây thoát qua lỗ tai,

Người này sẽ được một nghìn lần sanh lên sáu từng trời cõi dục, huống nữa là chí tâm xưng niệm!

Lại bất khả thuyết bất khả thuyết vô số kiếp về thuở quá khứ có Ðức Phật ra đời hiệu là Sư Tử Hống Như Lai.

Như có người nam người nữ nào nghe đến danh hiệu của Ðức Phật đây, mà phát tâm quy y chừng trong một niệm,


Người này sẽ đặng gặp vô lượng các Ðức Phật xoa đảnh thọ ký cho.

Lại về thuở quá khứ, có Ðức Phật ra đời hiệu là Câu Lưu Tôn Như Lai.

Như có người nam người nữ nào nghe đến danh hiệu của đức Phật đây, chí tâm chiêm ngưỡng lễ bái hoặc lại tán thán,

Người này nơi pháp hội của một nghìn Ðức Phật trong hiền kiếp làm vị đại Phạm Vương, đặng Phật thọ ký đạo vô thượng cho.

Lại về thuở quá khứ, có Ðức Phật ra đời hiệu là Tỳ Bà Thi Như Lai.

Như có người nam người nữ nào được nghe danh hiệu của Ðức Phật đây,
thời mãi không còn sa đọa vào chốn ác đạo,

thường được sanh vào chốn trời người, hưởng lấy sự vui thù thắng vi diệu.

Lại vô lượng vô số hằng hà sa kiếp về thuở quá khứ có Ðức Phật ra đời hiệu là Ða Bửu Như Lai.

Như có người nam người nữ nào nghe đến danh hiệu của Ðức Phật đây, liền khỏi đọa vào ác đạo, thường ở tại cung trời hưởng sự vui thù thắng vi diệu.

Lại về thuở quá khứ có Ðức Phật ra đời hiệu Bửu Tướng Như Lai.

Như có người nam người nữ nào nghe đến danh hiệu của Ðức Phật đây, sanh lòng cung kính, không bao lâu người ấy sẽ đặng quả A La Hán.

Lại vô lượng vô số kiếp về thuở quá khứ có Ðức Phật ra đời hiệu là Ca Sa Tràng Như Lai.

Như có người nam người nữ nào nghe đến danh hiệu của Ðức Phật trên đây,

thời người ấy sẽ siêu thoát tội sanh tử trong một trăm đại kiếp.

Lại về thuở quá khứ có Ðức Phật ra đời hiệu là Ðại Thông Sơn Vương Như Lai.

Như có người nam người nữ nào nghe đến danh hiệu của Ðức Phật đây,

thời người này đặng gặp hằng hà chư Phật nói nhiều pháp mầu cho, đều đặng thành đạo Bồ Ðề.

Lại về thuở quá khứ, có đức Tịnh Nguyệt Phật, đức Sơn Vương Phật, đức Trí Thắng Phật, đức Tịnh Danh Vương Phật, đức Trí Thành Tựu Phật, đức Vô Thượng Phật, đức Diệu Thinh Phật, đức Mãn Nguyệt Phật, đức Nguyệt Diện Phật, có bất khả thuyết Ðức Phật Thế-Tôn như thế.

Tất cả chúng sanh trong thời hiện tại cùng thuở vị lai: hoặc là Trời, hoặc là người,

hoặc người nam, hoặc người nữ chỉ niệm được danh hiệu của một Ðức Phật thôi, sẽ được vô lượng công đức,

Huống nữa là niệm được nhiều danh hiệu.

Những chúng sanh đó lúc sanh lúc tử đặng nhiều phước lợi, không còn phải đọa vào ác đạo nữa.

Như có người nào sắp mạng chung, hàng thân quyến trong nhà nhẫn đến một người vì người bịnh sắp chết đó,

mà niệm lớn tiếng danh hiệu của một Ðức Phật,

thời người chết đó, trừ năm tội lớn vô gián, các nghiệp báo khác đều tiêu sạch cả.

Năm tội lớn vô gián kia dầu rất nặng nề đáng lẽ trải qua ức kiếp hẳn không ra khỏi đặng quả khổ,

nhưng bởi lúc lâm chung, nhờ người khác vì đó mà xưng niệm danh hiệu của Phật

cho nên những tội nặng đó cũng lần lần tiêu sạch.

Huống là chúng sanh tự mình xưng danh hiệu của chư Phật,

người này đặng vô lượng phước lành, trừ diệt vô lượng khổ.

Kinh Ðịa Tạng Bồ Tát Bổn Nguyện Quyển Trung Hết
Bổn hạnh Ðịa Tạng,
Thệ nguyện rộng sâu,


Gậy vàng châu sáng độ chúng sanh,
Ðịa ngục khổ không ngằn,


Tinh tấn kiền thành,
Khỏi mắc khổ trầm luân.


Nam mô Thường Trụ Thập Phương Pháp. (3 lần)
Nam mô Ðịa Tạng Bồ Tát Ma-ha-Tát. (3 lần)


[Vui lòng đăng kí thành viên để thấy link. Bạn hãy nhấn vào đây để đăng ký...]
"> " /> ERROR: If you can see this, then [Vui lòng đăng kí thành viên để thấy link. Bạn hãy nhấn vào đây để đăng ký...] is down or you don't have Flash installed.
__________________
Ai cũng phải chết, bít vậy để sống cho tốt hơn

thay đổi nội dung bởi: Lữ Bố, 12-17-2009 lúc 03:49 AM.
Lữ Bố is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 11-20-2009, 01:47 PM   #6
gà ngon
 
gà ngon's Avatar
 
Tham gia: Aug 2009
Bài gởi: 166
DDGCoins: 0
Mặc định Ðề: Thần chú Địa Tạng (Mantra of Ksitigarbha)

Oh, thanks vì đã post chu đáo, đọc rất bổ ích cho những người theo Phật như tui
gà ngon is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 11-20-2009, 01:55 PM   #7
Lữ Bố
 
Lữ Bố's Avatar
 
Tham gia: Mar 2009
Bài gởi: 183
DDGCoins: 0
Mặc định Ðề: Thần chú Địa Tạng (Mantra of Ksitigarbha)

Phẩm Thứ Mười:
So Sánh Nhơn Duyên Công Ðức Của Sự Bố Thí

Lúc đó Ngài Ðịa-Tạng Bồ Tát ma-ha-tát nương oai thần của đức Phật, từ chỗ ngồi đứng dậy, quì gối chắp tay bạch cùng đức Phật rằng:

'Bạch đức Thế-Tôn!

Con xem xét chúng sanh trong nghiệp đạo so sánh về sự bố thí có nhẹ có nặng.

Có người hưởng phước trong một đời, có người hưởng phước trong mười đời,

hoặc đến hưởng phước lợi lớn trong trăm đời, nghìn đời.

Những sự ấy tại làm sao thế?

Cúi xin đức Thế-Tôn dạy cho'.

Bấy giờ Ðức Phật bảo Ngài Ðịa-Tạng Bồ Tát rằng:

'Nay ta ở trong toàn thể chúng hội nơi cung trời Ðao Lợi này giảng về sự so sánh công đức khinh trọng của việc bố thí ở Diêm Phù Ðề.

Ông phải lóng nghe, ta sẽ vì ông mà nói!'.

Ngài Ðịa-Tạng Bồ Tát bạch cùng Ðức Phật rằng:

'Chính con nghi ngờ về việc ấy.

Con xin ưa muốn nghe'.

Ðức Phật bảo Ngài Ðịa-Tạng Bồ Tát rằng:

'Trong cõi Nam Diêm Phù Ðề có các vị Quốc Vương, hàng Tể Phụ quan chức lớn, hàng đại Trưởng Giả, hàng đại Sát Ðế Lợi, hàng đại Bà La Môn v.v...

Nếu gặp kẻ hết sức nghèo túng, nhẫn đến kẻ tật nguyền câm ngọng, kẻ điếc ngây mù quáng, gặp những hạng người thân thể không được vẹn toàn như thế.

Lúc các vị Quốc Vương đó v.v... muốn bố thí,

nếu có thể đủ tâm từ bi lớn, lại có lòng vui vẻ tự hạ mình, tự tay mình đem của ra bố thí cho tất cả những kẻ đó,

hoặc bảo người khác đem cho,

lại dùng lời ôn hòa dịu dàng an ủi.

Các vị Quốc Vương, Ðại Thần đó v.v... đặng phước lợi bằng phước lợi công đức cúng dường cho một trăm hằng hà sa chư Phật vậy.

Tại làm sao?

Chính bởi vị Quốc Vương đó v.v... phát tâm đại từ bi đối với kẻ rất mực nghèo cùng và với những người tàn tật kia,

cho nên phước lành được hưởng quả báo như thế này,

trong trăm nghìn đời thường được đầy đủ những đồ thất bảo,

Huống là những thứ để thọ dùng như y phục đồ uống ăn v.v....

Lại vầy nữa, này Ðịa-Tạng Bồ Tát!

Trong đời sau, như có vị Quốc Vương cho đến hàng Bà La Môn v.v... gặp chùa tháp thờ Phật, hoặc hình tượng Phật, cho đến hình tượng Bồ Tát, Thanh Văn hay Bích Chi Phật, đích thân tự sửa sang, cúng dường bố thí.

Vị Quốc Vương đó, sẽ đặng trong ba kiếp làm vị trời Ðế Thích hưởng sự vui sướng tốt lạ.

Nếu có thể đem phước lành bố thí đó mà hồi hướng cho tất cả chúng sanh trong pháp giới,

thời vị Quốc Vương đó, trong mười kiếp thường được làm vị trời Ðại Phạm Thiên Vương.

Lại thế này nữa, này Ðịa-Tạng Bồ Tát!

Trong đời sau, nếu có vị Quốc Vương cho đến hàng Bà La Môn v.v... gặp chùa tháp của đức Phật thuở trước,
hoặc là kinh điển hay hình tượng bị hư sụp rách rã, liền có thể phát tâm tu bổ lại.

Vị Quốc Vương đó, hoặc tự mình đích thân lo sửa sang,

hoặc khuyến hóa người khác cho đến khuyến hóa trăm nghìn người khác cùng chung bố thí cúng dường để kết duyên lành.

Vị Quốc Vương đó, trong trăm nghìn đời thường làm Vua Chuyển Luân,

còn những người khác chung cùng làm việc bố thí đó,

trong trăm nghìn đời thường làm vua nước nhỏ.

Nếu lại ở trước chùa tháp có thể phát tâm đem công đức cúng dường bố thí đó mà hồi hướng về đạo vô thượng chánh giác,

được như vậy thời vị Quốc Vương đó cho đến tất cả mọi người đều sẽ thành Phật cả,


bởi quả báo ấy rộng lớn vô lượng vô biên.

Lại vầy nữa, này Ðịa-Tạng Bồ Tát!

Trong đời sau, như có vị Quốc Vương hay hàng Bà La Môn, gặp những người già yếu tật bịnh và kẻ phụ nữ sanh đẻ,

nếu trong khoảng chừng một niệm sanh lòng từ lớn đem thuốc men, cơm nước, giường chiếu bố thí, làm cho những kẻ ấy được an vui.

Phước đức đó rất không thể nghĩ bàn đến được, trong một trăm kiếp thường làm Vua Trời Tịnh Cư,
trong hai trăm kiếp thường làm Vua sáu từng trời cõi Dục,

không bao giờ còn đọa vào ác đạo,

cho đến trong trăm nghìn đời, lỗ tai không hề nghe đến tiếng khổ, rốt ráo sẽ thành Phật đạo.

Lại vầy nữa, này Ðịa-Tạng Bồ Tát!

trong đời sau như có vị Quốc Vương và Bà La Môn, có thể làm những việc bố thí như thế sẽ đặng vô lượng phước lành.

Nếu lại có thể đem phước đức đó hồi hướng đạo Bồ Ðề, thời không luận là nhiều hay ít, rốt ráo sẽ thành Phật cả,

Huống gì cả những quả trời Phạm Vương, trời Ðế Thích, Vua Chuyển Luân.

Nầy Ðịa-Tạng Bồ Tát, vì thế nên khuyến hóa tất cả chúng sanh đều phải học theo như thế.

Lại vầy nữa, này Ðịa-Tạng Bồ Tát!

Trong đời sau, như có thiện nam kẻ thiện nữ nào ở trong Phật pháp mà gieo trồng chút ít cội phước lành chừng bằng cái lông, sợi tóc, hột cát, mảy bụi, phước lợi của những người đó sẽ hưởng thọ không thể ví dụ thế nào cho được.

Lại vầy nữa, này Ðịa-Tạng Bồ Tát!

Trong đời sau, như có kẻ thiện nam cùng người thiện nữ nào gặp hình tượng Phật, hình tượng Bồ Tát, hình tượng Bích Chi Phật, hình tượng Vua Chuyển Luân mà bố thí cúng dường,

thời đặng vô lượng phước lành, thường sanh ở cõi người, cõi trời hưởng sự vui thù thắng vi diệu.

Như có thể đem công đức hồi hướng cho cả pháp giới chúng sanh thời phước lợi của người ấy không thể ví dụ thế nào cho được.

Lại vầy nữa, này Ðịa-Tạng Bồ Tát!

Trong đời sau, như có kẻ thiện nam người thiện nữ nào gặp kinh điển đại thừa hoặc nghe thấy một bài kệ, một câu kinh,

rồi phát tâm ân cần, trân trọng cung kính ngợi khen, bố thí cúng dường, người ấy được quả báo lớn vô lượng vô biên.

Nếu có thể đem phước đức hồi hướng cho khắp pháp giới cho chúng sanh thời phước lợi này không thể ví dụ thế nào cho được.

Lại vầy nữa, này Ðịa-Tạng Bồ Tát!

Trong đời sau, như có kẻ thiện nam người thiện nữ nào gặp chùa tháp và kinh điển đại thừa,

nếu là kinh tháp mới thời bố thí cúng dường, chiêm ngưỡng lễ lạy ngợi khen chắp tay cung kính.

Nếu gặp kinh tháp cũ, hoặc hư rách thời sửa sang tu bổ,

hoặc riêng mình phát tâm làm,

hoặc khuyến người khác cùng đồng phát tâm.

Những người đồng phát tâm đây, trong ba mươi đời thường làm vua các nước nhỏ.

Còn vị đàn việt chánh đó thường làm Vua Chuyển Luân, lại dùng pháp lành mà giáo hóa vua các nước nhỏ.
Lại vầy nữa Ðịa-Tạng Bồ Tát!

Trong đời sau, như có người thiện nam kẻ thiện nữ nào ở nơi cội phước lành đã gieo trồng trong Phật pháp,

hoặc là bố thí cúng dường,

hoặc là tu bổ chùa tháp, hoặc sửa sang kinh điển,

cho đến chừng bằng một sợi lông, một mảy bụi, một hột cát, một giọt nước.

Những sự lành như thế không luận nhiều ít, chỉ có thể đem hồi hướng cho khắp pháp giới chúng sanh,

thời công đức của người đó trong nghìn đời thường hưởng thọ sự vui thượng diệu.

Còn như chỉ hồi hướng cho thân quyến trong nhà hoặc tự mình được lợi ích thôi,

như thế thời sẽ hưởng quả vui trong ba đời, cứ làm một phần sự lành, thời được hưởng báo tốt một muôn lần trội hơn.

Này Ðịa-Tạng Bồ Tát!

Những nhơn duyên công đức về sự bố thí như thế đó.

[Vui lòng đăng kí thành viên để thấy link. Bạn hãy nhấn vào đây để đăng ký...]
"> " /> ERROR: If you can see this, then [Vui lòng đăng kí thành viên để thấy link. Bạn hãy nhấn vào đây để đăng ký...] is down or you don't have Flash installed.
__________________
Ai cũng phải chết, bít vậy để sống cho tốt hơn

thay đổi nội dung bởi: Lữ Bố, 12-17-2009 lúc 03:27 AM.
Lữ Bố is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Nhãn
chú, ksitigarbha, mantra, tạng, thần, Địa


Ðang đọc: 1 (0 thành viên và 1 khách)
 
Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quuyền Hạn Của Bạn
Bạnkhông thể tạo chủ đề
You may not post replies
You may not post attachments
Bạn không thể sửa bài viết của bạn

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Mở

Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 02:12 PM.

Powered by: vBulletin v3.x.x Copyright ©2000-2010, Jelsoft Enterprises Ltd.
vBCredits v1.4 Copyright ©2007 - 2008, PixelFX Studios

A vBSkinworks Design